Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Buổi trưa tháng ba nắng  rực rỡ đầy trời như mùa Xuân đang bước tới thật vững vàng .Tia nắng  ban trưa nóng chảy tan đi nỗi lo lạnh giá sẽ quay về . Đang nhẫn nha mở vài mail đọc ,một  thói quen vào giờ nghĩ trưa  chợt không tin khi nhìn dòng chữ :

Nghe tin như sét đánh! Blogger Lão Thầy Bói Già đã ra đi vì bạo bệnh! Vô cùng thương tiếc người bạn thừa tài hoa, đầy nghị lực Đinh Vũ Hoàng Nguyên!“.

Có lẽ nào..? Ráng đọc thêm vài mail cùng những lời tiếc thương như xác nhận tin đưa là đúng ,để bỗng thấy mùa đông không phải từ bên ngoài cửa sổ như lại đang quay về ….

Vội tìm vào ngay trang Blog của “Lão  Thầy Bói Già “để đọc lan man ..triền miên..Càng đọc lại càng phải kìm nưóc mắt đang rơi… Ô hay..sao mình lại „ Khéo dư nước mắt khóc người ..không quen..“ ?Nói không quen cũng  không đúng lắm vì ít ra cũng đã kết bạn FB hơn 3 tháng .Nhưng chỉ trong hơn 3tháng với hàng trăm bạn mới để làm quen,để tìm hiểu ,để nhớ hết tất cả  tên còn chưa xong  thì kể chi đến ý gọi là biết nhau..!

Nhưng Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một trong những người bạn đầu tiên gây dấu ấn rất rõ ,không lẫn  vào  những người khác được..

Lần đầu tiên được biết “Lão Thầy Bói Già “qua bài „ Cao như Đảng“ ,một bài viết hóm hỉnh như cái tên „ Lão thầy bói già“.

Cặp kính đen của Avatar trên trang FB  gợi nhớ hình ảnh  lão thầy bói „giả mù sờ ..em ..“ kiểu Ba giai..Tú xuất của  “ Xứ Bắc dê kỳ ..cục..” nhưng duyên dáng „ không chê chổ nào.Chợt như yêu ngay cặp kính „ dâm“ này cùng cách nhìn những chuyện xã hội hiện tại qua màu đen dâm mát.

Chưa kịp có thời gian qua trang „lão “ để quen thêm thì đã đọc  tin „lão“ phải vào bệnh viện.Gửi hoa online chúc sớm lành bệnh với ý phân vân. Bước chân vào FB  là để kết bạn ,tán gẫu nhưng đối với những người đã có „ gốc ,có ngọn,có cành“ từ lâu ở FB  nếu mình cứ vô tư vào trang người ta “ còm“ ,không khéo lại bị mắng là có ý đồ „ muốn PR..hay đánh bóng tên tuổi ..“…chi  chi đấy  thì cũng phiền.Nhưng  nghĩ „ Tứ hải giai huynh đệ“ là câu làm đầu khi giao lưu kết bạn nên ..  kệ ..Những tâm hồn cao rộng,không nhỏ nhen sẽ mau hiểu nhau thôi .Thật ra  không thể không gửi hoa chúc lành một người bạn dù chưa quen thân , khi ta đọc những dòng Status của bạn viết ngay từ bệnh viện cho FB.Trong đau đớn bệnh tật,trong không khí chẳng thể vui ở bệnh viện ,những dòng  bạn viết sao vẫn yêu đời và vui nhộn quá..!Như nói lên nghị lực ,can đảm  của một người đang chiến đấu chống lại tử thần.Như nói lên tình yêu thương tha thiết của một người dành cho gia đình,cho xã hội ,cho bạn bè …quá rộng rãi..quá phóng khoáng.

Cái phóng khoáng đôi khi vượt qua mẫu  mực để thành ..phóng túng .Kiểu phóng túng của giới văn nghệ sĩ Bắc Hà mà tôi rất thích.Đặc tính này có thể ghi ngắn gọn qua một chữ : „ Ngông „

..và kéo dài qua  tình ý từng trang văn ,thơ..nhạc..họa..ảnh chụp..

Đinh Vũ Hoài Nguyên viết văn,làm thơ ,viết Blog , vẽ tranh ,..Và  tất cả  sáng tác trong các lảnh vực này đều phát tiết tài hoa,lộ nét độc đáo .Những người làm thơ hay dễ làm họa sĩ hay ngược lại .Trong cả hai lãnh vực thơ và họa đều cần cặp mắt tinh tế và tâm hồn có chiều sâu.Những bức tranh của Đinh Vũ Hoàng Nguyên có điểm giống với các bài thơ của họa sĩ: chúng rất có hồn dù mang nét gãy góc..lan man.Cũng giống như những bài Viết ngắn,những câu  Thần chú của „ Lão Thầy Bói Già “ ,tất cả đều khiến dân trong mạng khi vừa biết qua đã  phải kéo đến xin làm khách xem bói hay gọi thầy.

Bài thơ đầu tiên của ĐVHN khiến tôi phải lặng đi khi đọc là bài „ Những nốt mùa đông“ .Đọc giữa khi ngoài trời tuyết rơi để chợt nhận ra thật nhiều dấu lặng trong một bản giao hưởng bằng thơ hay tuyệt vời dành cho Mùa đông .

Giữa những nốt nhạc ngân  vang réo rắt thiết  tha  lại đầy những khoảng lặng  im lắng như có thể nghe cả  tiếng rơi của chiếc lá cuối cùng.

Trong bài ca không có ngày xưa

Và ngày mai là mùa đông kéo cửa.

Nốt nhạc gầy Nốt nhạc không bay

Nốt nhạc mắc vào trong tóc. .

(Những nốt mùa đông-ĐVHN)

Ôi..có phải „ thơ là người“.. ?

Những câu thơ trên như định mệnh dành sẵn cho người tài hoa.?

Và thêm nữa những câu thơ đầy tình yêu nước nồng cháy.

Một tình yêu đất nước không chỉ dành cho hôm nay mà  đến tận thế hệ mai sau.Những lời âu yếm ngập tràn yêu thương gửi gấm cho đứa con đầu lòng như để „ giử gìn lương tri tổ quốc „ ở thế hệ tương lai :

Một ngày

Khi con nếm trên môi,

Con sẽ thấy máu mình vị mặn.

Bởi trong máu luôn có phần nước mắt

Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.

(Những huyết cầu tổ quốc-Đinh Vũ Hoàng Nguyên)..

Có những nhà văn ,nhà thơ „ nổi tiếng“ qua nhiều giải thưởng,hằng ngày xuất hiện trên báo „ chính danh“, nhưng khi mất đi liệu có được mấy người nhỏ lệ thương tiếc như „ Lão Thầy Bói Già“  trong mạng ảo..?

Hoàn cảnh ,thời thế không cho phép nên bắt buộc con người giử khoảng cách với nhau để có những tâm hồn thật cô đơn trong cuộc sống thật vội vã .Để có những mảnh đời nỗi trôi lưu lạc trong mạng ảo .

Ngày mai đây sẽ có những người bạn thật đưa tiễn bạn lần cuối mà  vẫn chưa biết những dòng văn,thơ tài hoa bạn mình trên mạng ảo . Lại có những người bạn trên mạng ảo  khóc thầm tiếc thương  người  bạn chưa từng  biết  trong cuộc sống thật .Nhưng dù  thật hay ảo những tình cảm đẹp ,những lời thơ,lời văn chở yêu thương, mang người lại gần người sẽ sống mãi trong tim những kẻ  ở lại.

Trang Blog dở dang  giờ  như đang biến thành nghĩa trang ,một nghĩa trang online của  kiếp „tơ tằm“ trong võ kén mang tên „ Blogger“ :

„Cõi nhân tâm dan díu nghiệp tơ tằm

Say cũng lụy, không say thời cũng lụy”

(Chầu văn )

Tháng tư chưa sang mà nhiều nơi hoa đào đã vội nở ..Xin gửi một cành đào trắng về xứ Bắc Việt nam,dâng chén rượu cúng  và cất  lời “Tống Biệt “  với  Đinh Vũ Hoàng Nguyên,”  Lão Thầy Bói Già “,một Blogger độc đáo.

Cầu mong những gì thật tốt đẹp sẽ đến với vợ con anh để anh có thể  yên nghĩ nơi chốn vĩnh hằng .

Hay được như chính ước mơ của “lão”:

Anh chết xác xin đem nhúng lửa
Rồi ủ tàn tro trong …rốn em“

(Đinh Vũ Hoàng Nguyên)

Dương Hoàng Dung

Munich

23.03.2012

Ngày Sinh Nhật cũng là ngày mất của Đinh Vũ  Hoàng Nguyên.

Những Viết Ngắn –Thần chú

xin từ Tráp của Lão Thầy Bói Già -Đinh Vũ Hoàng Nguyên :

Sức hấp dẫn ở con người mình quả là khó lường! Dù hiện tại mình đang phải nằm viện vì xuất huyết dạ dày, thế mà cô em sinh viên trường y xinh nõn cứ tranh thủ sờ mó khắp bụng mình, rồi thốt: „Ôi, anh béo thế!“

Jan 6, ’12 6:19 AM

Mạng internet không giải thể được một chính quyền, nhưng nó giải thiêng một chính thể! Rất nhiều điều chúng ta được dạy là chân lý, là tất yếu… hóa ra thứ nhảm nhí, hoang đường, cũng như nhiều đồng chí tài đức đủ cả hóa chỉ là… củ chuối.

Nov 21, ’11 10:20 AM

Chuyện nhỏ như con thỏ,Chán như con gián, Chảnh như con cá cảnh, Tự nhiên như cô tiên, Tham nhũng như ông… bập bập, đéo nói nữa!

Oct 30, ’11 4:07 AM

Từ khi các gia đình Việt dùng quen giấy vệ sinh cuộn, báo Nhân Dân càng trở nên khó tiếp cận với quần chúng.

Aug 25, ’11 10:35 AM

Ngày 27 – 11 – 2011, công an thành phố Hà Nội bắt được một số người ở hồ Hoàn Kiếm. Sau khi điều tra nghiên cứu, lực lượng công an đã phát hiện ra những người này đều tàng trữ trái phép tai, mắt và mồm…Đây là lời cảnh tỉnh cho những người nào ở Việt Nam hiện còn tàng trữ những bộ phận này một cách trái phép.

Nov 27, ’11 6:44 AM

Thằng Đinh Bũm nhà mình mới hai tháng tuổi, nhưng giàu lòng yêu nước. Khi nghe tin ba tàu Hải giám của Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, thằng Đinh Bũm liền bày tỏ lập trường: rắm 16 phát và ị 4 cục, vàng và rất thối.

(được viết vào ngày 28.05.2011 .Như thế Bũm Lì vừa giáp thôi nôi khi bố mất..? Ôi..thương quá…Có lẽ ý nghĩ cuối của ĐVHN là dành cho Bũm Lì &vợ )

Bạn Lê Nin nói: „Học, học nữa, học mãi…“. Có công ty truyền thông hiện làm chương trình tiếp thị cho một thương hiệu bao cao su mới vào Việt Nam, mình đang nghĩ slogan cho sản phẩm. Mình cứ phân vân nếu lấy slogan là: „Sướng, sướng nữa, sướng mãi…“ thì liệu có phải chia sẻ bản quyền với bạn Lê Nin hay không?

May 3, ’11 10:28 AM

Nhiều báo nói nguyên nhân lạm phát là do khách quan.

Đánh bỏ mẹ thằng khách quan đi bà con ơi…

04.03.2011 AM

„Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang san…“ Nếu bà Triệu sống ở thời nay, với câu nói này, bà sẽ bị bắt. Và sau một hồi bàn bạc, có thể viện kiểm sát sẽ qui cho bà tội đánh bắt cá trái phép.
(Mấy dòng nhỏ này, xin lưu ý, được viết vào ngày 20 – 10.2011, ngày Phụ nữ Việt Nam)

Sep 23, ’11 12:00 AM
Các phê bình gia về Nghệ thuật nói đại để như: cần đến với nghệ thuật bằng tinh thần trinh trắng, ngay cả đứng trước mẫu khỏa thân phải chuyển hóa nhục cảm thành khát vọng thẩm mỹ.Mình rất xấu hổ khi thú nhận: mình xem „nude nghệ thuật“, cố chuyển hóa mãi, vẫn thấy khát vọng thèm…Dù rất tin vào nghệ thuật trong những bức vẽ nude, ảnh nude, nhưng cũng không thể vì thế mà bắt mình không tin cái „chim“ mình được!
Lại nhớ câu thơ của Thạch Qùy trong bài Cho con:
„Con ơi con! Trái đất thì tròn
Mảnh trăng sáng cũng tròn như đĩa mật
Tất cả đều là sự thật
Nhưng chiếc bánh đa tròn điều ấy thật hơn“

Truyện Cao như Đảng

http://url9.de/DHY

Những nốt mùa đông

Quàng khăn đi em…
Tuổi mùa cũ đã dày theo thếp lá
Tiếng khúc khích em cười không tan trong cơn giá
Như nốt vút dương cầm lơ lửng vỡ chùm hoa.

Andecxen – trang sách cũ mở ra
Cô bé bán diêm
Chết đêm mùa đông xứ tuyết.
Giọt nước mắt tuổi thơ anh lau vội quá
Giờ soi mình trong giọt nước mắt em.

Cũng một góc mùa đông khi thành phố giăng đêm
Có người đàn bà giấu bóng mình trong tối
Ánh đèn cao áp sáng
Nỗi bẽ bàng lặng thêm.

Nghe đi em!
Bài ca người đàn bà hát
Về những tình yêu đàn ông
Mà mới sau đêm chỉ còn tro ấm hổi
Về những lời thề chẳng bao giờ phải gỡ
Khi mảnh lòng ai buộc bởi nhánh mưa.
Trong bài ca không có ngày xưa
Và ngày mai là mùa đông kéo cửa.
Nốt nhạc gầy
Nốt nhạc không bay
Nốt nhạc mắc vào trong tóc.

Người đàn bà tự khi nào… thôi hát
Nốt lặng chúng mình bên khoảng lặng bài ca

Em lau đi!
Giọt long lanh dâng mắt
Trang sách cũ trao em
Que diêm cuối đã chẳng bao giờ tắt
Nhưng em ơi!
chỉ những đốm diêm
có sưởi ấm được không
đời người đàn bà hát?!
Nghe mùa đông đi em!
Hàng cây gầy gò rạp mình kéo vĩ
Nốt lá cuối cùng không vọng
tiếng rơi…

nnn (7)

Những huyết cầu Tổ Quốc
Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!
Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu* Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…
Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.
Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 58 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.
Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.
Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng.
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.
Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.
Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.
Đinh Vũ Hoàng Nguyên

nnn (11)

Nhà cuối ngõ

Nghề nghiệp của y là vẽ tranh.

Y thuê một gian trong khu nhà hai gian nằm ở cuối ngõ làm xưởng vẽ, có lối đi và cổng riêng biệt. Chủ nhà này ở nơi khác. Người trong xóm đa phần là dân lao động, rất nhiều cave cũng về thuê nhà ở đấy.

Mụ Điếc tuổi gần năm mươi, bị nghễnh nặng, nhà ngay gần kề. Mụ có con nhưng không có chồng, nghề chính là làm thợ may, buổi chiều thì ra ghi lô ở đầu ngõ; cô con gái mụ vừa cưới xong, ở nhà chồng cũng gần đó. Y thường xưng hô với mụ Điếc là bà bà tôi tôi.

Vốn xưởng vẽ của y là nơi lũ bạn bè thường mò đến tụ bạ. Bọn này họ cú, thức đêm hò hét rượu chè inh ỏi, nên những chỗ y thuê ở trước đây thường bị hàng xóm sang phê bình. Giờ thuê được căn nhà mà chủ nhà không ở gần, hàng xóm lại điếc, y khoái lắm. Gặp mụ Điếc, y hô: “Bệnh điếc vạn tuế!”. Mụ bảo: “Tao làm gì mà phải hạn chế?“.

Mụ Điếc ngồi ghi lô, y đi ngang nói: “Điếc, tên em là một bài ca”. Mụ hỏi: “Cái gì, ba mốt bẩy ba á? đề hay lô?”. Thấy mọi người xung quanh cười, mụ cầm cuốn sổ chạy theo đập đập đánh y bảo: “Thằng chó này chắc lại vừa nói gì đểu!”

Ở khu nhà thuê đó một thời gian thì y có thêm hàng xóm mới, là lão Hoán. Lão đến thuê gian bên cạnh, đi chung cổng với y.

Lão Hoán ngoài năm mươi, người lẻo khẻo môi mỏng hớt, gặp gái thì tròng mắt lảo đảo, nhìn gian và dê. Tiểu sử tiên sư của lão chả ai rõ, chỉ biết hiện tại lão kéo nhị trong hội nhạc đám ma.

Hồi lão mới về y hơi dè chừng, sợ nhậu nhẹt đêm hôm lão ý kiến ý cò. Nhưng không, lão chả để tâm. Y rủ lão sang uống rượu vài lần, thành thân tình. Lão bảo với y: “Tao chơi nhạc cụ dân tộc, mày vẽ tranh, lĩnh vực khác nhau, nhưng đều là nghệ sỹ. Tao với mày về đây làm văn hóa cho cái ngõ này”. Y cụng, đáp: “Chứ chả chuyện!”.

Lão Hoán thích mụ Điếc ngay từ buổi mới về, rất hay lân la mon men… Mụ Điếc ngồi may, cúi lom khom, lão Hoán lượn ra lượn vào săm soi khe cổ mụ. Có lần lão ghé tai mụ Điếc bảo: “Đằng ấy dựng được vét tông, thế có biết dựng quần đùi không, thì dựng hộ cái!”. Mụ Điếc bảo: “Nỡm, dở hơi, rửng mỡ!”. Lão Hoán đi, mụ lẩm bẩm: “Đồ chó già!”, rồi cười tủm.

Tối, lão Hoán kéo nhị hát:

“Một năm có mười hai tháng ớ ơ…

Một tháng có ba mươi ngày ớ ơ…

Thỉnh thoảng có tháng có ba mốt ngày ớ ơ…

Một tháng có ba ngày phụ nữ không được thắp hương ớ ơ…”

Đoạn, lão ngểnh sang nhà mụ Điếc hát:

“Em Điếc có còn bị kiêng thắp hương ớ ơ…”

Y liền bảo lão: “Bố sang bên đấy hỏi mẹ nó thẳng là em đã mãn kinh chưa, cho nhanh. Nhạc với chả nhẽo! Mà mụ ấy nghe được khối ra!”.

Lão bảo: “Loại mày nghệ sỹ cái cục cứt. Chả lãng mạn gì cả!”, rồi hát tiếp:

“Hôm nào không kiêng thắp hương đừng chốt cửa buồng ớ ơ…”

Ở góc sân nhà y có một cái ngách thông ra sau bếp nhà mụ Điếc, phải ép lưng vào tường mà lách mới đi lọt. Một bữa thấy lão Hoán từ trong đó chui ra, đầu tóc đầy mạng nhện. Gặp y lão sững, rồi nói: “Vừa nãy ném con chuột, văng mẹ nó dép trong này”. Y nhìn điệu bộ lão lấm lét, nghi. Một lát y mò vào ngách, đến bếp nhà mụ Điếc thấy có miếng liếp che buồng tắm bị cậy…

Về nhà, y hát:

“Mụ Điếc có tắm thì nhớ đặt bẫy ớ ơ…

Sau liếp có con chuột già ớ ơ…”

Lão Hoán nhăn nhở: “ Tổ cha mày!”, rồi thầm thì: “Này, con mẹ Điếc này hàng họ còn ngon bằng tỉ mấy con cave ngoài kia mày ạ!”.

Ngà là con gái mụ Điếc, nhưng không hề điếc. Ngà lấy chồng ở ngõ bên cạnh, chưa có con. Buổi tối Ngà bán bún ngan vịt ngay cửa nhà.

Chồng Ngà là tổ trưởng tổ kéo đường dây điện, thường đi công trình xa. Thằng này cục. Ngà lại là loại đáo để. Hai vợ chồng hay choảng nhau.

Có gã hàng xóm cạnh nhà Ngà buổi tối sang ăn bún khuya, thấy Ngà tươi, mỡ, chồng lại đang đi vắng… Nhìn quanh quán thấy chẳng còn ai, gã hàng xóm lúc đỡ bát bún cố dúi tay vào vú Ngà, bảo: “Thêm cho anh tí thịt thừa ở ngực nhé!”. Ngà đang cầm muôi nước dùng nóng chan luôn vào đũng quần gã…

Gã hàng xóm bỏng, mà không dám kêu ai. Hàng tuần giời đi đứng như thằng sa đì.

Chồng Ngà đi công trình về, ngủ mê mệt. Ngà mở điện thoại chồng thấy có ảnh chụp chồng vừa hát, vừa lúi húi móc rốn mấy cô em môi đỏ trong hàng karaoke. Thằng chồng đang ngáy há hốc mồm, Ngà nhặt chiếc guốc, nhè mồm chồng bổ, chửi: “Thằng đĩ, bà ở nhà giữ bướm cho mày, hầu hạ cả bố mẹ mày để cho mày đi sướng bậy à?”. Thằng chồng rách môi, gẫy nửa răng cửa liền tóm tóc vợ, dúi, lên gối uỳnh uỵch. Ngà thò tay tóm dái chồng bóp nghiến, chồng phải nhả tóc.

Ngà bỏ về nhà mẹ đẻ. Thằng chồng Ngà lôi hết đống guốc của vợ chặt sạch.

Sáng hôm sau thằng này đi làm, dái đau, chân bước lạng dạng. Ra ngõ, chạm mặt gã hàng xóm, thấy gã kia nhìn trộm mình lấm lét, lại cũng bước lạng dạng hệt mình, mới bảo: “Ông tương bỏ mẹ mày giờ! Mày thích nhại ông à?!”.

Từ hôm Ngà về ở cùng mụ Điếc, lão Hoán ít lân la nhà mụ vì Ngà tỏ ra ghét lão. Ngà bảo mặt lão gian. Mụ Điếc thỉnh thoảng sang khu bên này, đứng dựa cửa nhà lão Hoán nói chuyện ê a ê a, như phường dở hơi.

Ngà mông to ngực to, lúc ngồi quạt than trước cửa nhà, đùi ép vào ngực, trồi lên ở cổ áo hai ụ trắng phau. Lão Hoán đi ngang, mắt liếc chân bước, đâm sầm đầu vào gốc dâu da xoan cạnh đường, kêu: “Úi giời!”. Ngà lẩm bẩm: “Thằng dê già, cho chết! Có ngày bà xẻo, vứt cho chó ăn!”. Vào nhà Ngà nói với mụ Điếc: “Bà bô đừng cho lão Hoán sang nhà, mà cũng đừng qua chuyện trò với lão bên ấy nữa!”. Mụ Điếc ơ kìa, nhưng mà,… sao sao…

Mẹ con mụ Điếc nói chuyện với nhau thường oang oang.

Bữa ấy y đang ngồi cà kê với lão Hoán ở sân nhà thì nghe thấy tiếng mụ Điếc vọng sang: “Bếp than vẫn đỏ đấy, con Ngà kia có tắm thì vào rót nước đi, để tao còn đun tiếp”.

Lão Hoán liếc trộm y. Y cũng liếc lão. Cả hai vơ vẩn, chuyện chả còn nếp còn tẻ. Biết thừa đầu óc nhau!

Một lát y nói: “Bố con mình làm nghệ thuật mà thỉnh thoảng không đi thưởng thức cái đẹp thì tài năng nó thui chột mất!”. Lão bảo: “Chí lý!”, rồi co cẳng chạy ra chỗ ngách quên cả xỏ dép, định chui vào trước. Nhưng y khỏe, cầm đít lão quăng ra.

Trong buồng tắm, Ngà đang dội nước lên người.

Lão Hoán không chen được với y để nhòm, đứng bên cạnh sốt ruột, hết đẩy lại huých, rồi năn nỉ: “Kính lão đi mày ơi!”,… rồi lầm bầm chửi: “Nghệ sỹ cái cục cứt gì mày, tham như mõ!”. Ngà đang kì đùi, bỗng nhiên ngừng, tai dỏng mắt đảo…

Y vội thụp xuống lách sâu vào trong ngách. Lão Hoán chỉ đợi thế, hí hửng chen lên bậy liếp thò mặt vào… thì một xô nước mầu trắng nhờ nhờ tạt ra. Nhà mụ Điếc nuôi lợn, có thùng gom nước gạo lẫn thức ăn thừa, thứ nước ấy giờ long tong chảy trên mặt lão Hoán. Tóc tai lão nhoe nhoe mẩu rau dưa, mảnh xương cá… Mùi chua khẳm. Lão co mồm văng tục , thì sực nhớ, im thít.

Y và lão lách ra. Lão Hoán cuống vấp dúi dụi, chân sục vào cống.

Ra khỏi ngách, trông lão Hoán như ngợm. Y bảo: “Hành trình tìm tòi cái đẹp gian khổ quá bố nhỉ!”. Lão than: “Tao mới chỉ thấy gian khổ, chứ đã kịp thấy tí tẹo đẹp nào đâu!”

Lão Hoán cởi truồng bên bể nước trong sân, lão vừa múc nước dội người, vừa lẩm bẩm rủa Ngà là đồ cứt trâu. Đang tắm thì Ngà đến ngoài cổng chửi.

Ngà cầm kéo, miệng chửi, tay vung vẩy kéo đánh nhịp, réo đích danh „thằng Hoán“. Ngà bảo sẽ thiến con dê già, sẽ nhét đầu con dê già vào chỗ tối tăm của „cái đẹp“. Có hai con chó chầu chực đấy cũng góp mồm sủa.

Cánh cổng chỉ có chiếc ổ khóa không bấm móc hờ lỗ chốt, Ngà thò tay tìm cách mở…

Lão Hoán ôm háng khư khư, mặt mũi nhớn nhác.

Y nấp trong nhà nhòm ra. Y cũng chẳng muốn chạm mặt Ngà!

Ở góc sân có bức tường, phía bên kia là con đường chạy dọc sông Tô Lịch, y lẻn ra, trèo lên tường. Lão Hoán chạy lại níu chân y, nói: “Mày mày… mày phải ở lại làm chứng là tao chưa kịp thấy tẹo gì của nó!”, y bảo: “Nó có kéo, con làm chứng cho bố để nó xẻo của con à!”, lão Hoán chửi: “Loại mày nghệ sỹ cái cục cứt, hèn lắm!”. Thấy y chuẩn bị nhẩy xuống bên kia tường, lão Hoán hớt hải: “Thôi thôi mày kéo cho tao lên với!”. Lúc ngồi được lên tường, lão lập cập: “Bọn mình cùng nghệ sỹ hoạn nạn đừng bỏ nhau!”.

Ngà đã mở được cổng, đang vào.

Y nhẩy xuống con đường ven sông Tô Lịch. Phía xa có mấy bà đồng nát tong tẩy đi lại… Lão Hoán không dám nhẩy theo vì chưa mặc quần. Lão bò lổm ngổm trên tường, cục bìu ve vẩy như tai voi, đến cuối tường có cái ống máng thì lão đu người leo. Trên đó là trần nhà mụ Điếc.

Xâm xẩm tối, y mò về nhà. Một lát, thấy lão Hoán mặc cái quần lửng hoa từ trên tường trèo xuống. Ở nhà bên kia tiếng Ngà đang réo: “Bà Điếc ơi, bà Điếc ơi…”, Ngà gắt: “Đến giờ ghi lô rồi mà cái nhà bà này lại biến đi đâu không biết?!”.

Buổi tối, y và lão Hoán uống rượu. Lão vừa uống vừa cười lủm mủm. Rồi lão kể.

… Trần nhà mụ Điếc có mấy tấm chăn đang phơi, lão liền chui vào. Vừa vén chăn lên thì gặp mụ Điếc.

Mụ này vốn nấp trong chăn nhòm lão Hoán tắm; lúc lão và y trèo tường, do khuất, mụ không biết… Giờ, đột nhiên, thấy lão đứng cạnh, cởi truồng.

Mụ Điếc “ối giời ơi”, mụ vơ cái gáo nhựa úp vào mặt. Lão cuống, lão giật cái gáo trên mặt mụ Điếc đem úp vào háng. Mụ Điếc chẳng vừa, liền giằng lại gáo đem úp lại mặt… Lão bèn kéo thốc mụ vào căn chòi chứa đồ cũ.

Mụ Điếc kêu: “Làng nước ơi, Hoán già hiếp tôi làng nước ơi!…”. Lão nói: “Lạy bà, bà mà kêu thế thì người nhà bà thịt tôi như ngan như vịt à!”. Mụ Điếc giơ hai nách lên ngửi, rồi mụ dí nách vào mũi lão bảo: “Thịt thế này mà hôi như ngan như vịt à!”, lão cãi: “Tôi bảo là bà nhỏ mồm kẻo con Ngà nó thịt tôi, chứ đâu mà bảo thịt bà hôi!”. Mụ Điếc “thế à thế à”, rồi mụ thì thầm hỏi: “Cái con Ngà nó đang chửi gì thế hả ông?”. Lão không đáp, lão xấn xổ. Mụ liền lí nhí: “Ối làng nước ơi, Hoán già nó đang… nó đang… hiếp tôi!”…

Y nghe xong, rót rượu, chắp tay mời lão, nói: “Đáng đời con Ngà. Nó chửi được bọn mình thì bọn mình trị lại mẹ nó. Bố vừa rửa nhục cho đàn ông nước Nam!”. Lão Hoán cười hầng hậc: “Thấy tao cao thâm chưa?”, uống cạn, rồi lão vênh váo: “Người xưa bảo bất độc cái gì gì mà phi hảo hán, mày nhỉ?!”

Chồng Ngà là thằng du côn. Sau hôm vợ bỏ đi, tuyên bố gặp Ngà ở đâu là bẻ răng cắt lưỡi. Ngà nghe kể thì cười khẩy, nhạt.

Ngà về bên này ở được hai tuần.

Hôm lão Hoán đi đám về, gặp thằng chồng Ngà đứng ở cổng nhà y nhòm sang nhà mụ Điếc, bộ dạng rất khả nghi. Thấy lão liếc liếc mình, nó hỏi: “Ông lác à?”. Lão vội cum cúp lủi.

Về nhà, Lão Hoán thẩn thẩn. Chả hiểu nghĩ ngợi thế nào, rồi lão leo ống máng… Lên tới trần nhà mụ Điếc, lão gọi rón rén: “Bà Điếc ơi!”. Không có tiếng trả lời. Lão lại gọi: “Ngà ơi!”…

Cửa trần mở, là Ngà.

Thấy Ngà, lão Hoán lúng búng: “tao vừa gặp chồng mày nó đang rình bên cổng nhà tao. Tao… tao,… định sang bảo mày trốn,…”. Ngà nghe, lẳng lặng. Ngà xuống nhà cầm cái chày dấu sau đít, mở cửa đi ra…

Gặp chồng, Ngà hất hàm: “Muốn gì?”.

Cái thằng du côn ấy thấy vợ thì ú a ú ớ; nghe vợ hỏi, đứng đực; rồi đột ngột nó quì thụp, nó rống lên: “Em ơi, em là vàng của anh không có em đời anh chẳng bằng cái rắm chó!…”. Mụ Điếc lúc này cũng lăm xăm xách con dao phay từ trong nhà chạy ra. Chồng Ngà đang lem lẻm: “Anh thế với em là anh còn lớ xớ với mấy con vớ vẩn thì…” – thấy mụ Điếc ra, nó giằng luôn mụ vào, nó nói tiếp – “… có cả mẹ đây làm chứng cho anh, thì… thì điện giật anh nổ, nổ… chết mẹ nó ộc máu!”. Mụ Điếc giãy nảy: “Thằng chó kia, mày rủa gì tao ộc máu?!”. Ngà phì cười.

Lão Hoán nghe lỏm trong nhà liền thì thầm với y: “Thề với mụ Điếc sướng mày nhỉ! Mai tao cũng sang tao thề”.

Ngà về lại với chồng.

Cũng sau buổi đó lão Hoán hàng ngày qua lại với mụ Điếc, ăn ngủ rất hồn nhiên. Nhưng hễ thấy bóng Ngà là lão lủi nhanh như lươn.

Hôm lão Hoán và mụ Điếc đang ăn cơm, đúng lúc ấy vợ chồng Ngà sang, lão không kịp tránh. Chồng Ngà tóm chịt lão Hoán bắt ngồi lại, nó bảo: „Ai khinh thằng này thì cứ bước khỏi cửa!“. Lão sợ lập cập, mặt xám ngoét.

Thằng chồng Ngà lôi trong túi ra chai rượu và bọc lòng lợn bày lên mâm. Y đi ngang, nó thấy, liền lôi vào cùng ngồi. Xong nó tuyên bố với cả nhà là vừa làm được vợ chửa.

Chồng Ngà rót rượu ra mấy chén, bắt lão Hoán và mụ Điếc cụng riêng. Lúc nó cụng với lão Hoán thì bảo “Con kính cụng đại ca!”, trông như diễn tuồng. Ngà đang mang thai, không uống rượu, thấy chồng với lão Hoán bá vai bá cổ thân mật, nguýt: “Cái lũ đàn ông nhà này toàn đồ chập cheng!”.

Lão Hoán chân khẳng khiu, quần đùi rộng, lại nhàu như lò xo, lúc ngồi ăn chim thòi ra mâm. Ngà trở đầu đũa gắp chim lão Hoán, bảo: “Tưởng miếng thịt!”. Lão hoảng, bật nhỏm dậy, cộc đầu vào thành máy khâu. Chồng Ngà đang kê chén rượu lên miệng,… đổ oạch ra cười sặc sụa, sùng sục ho. Mụ Điếc bảo: “Con đĩ kia sao mày vô duyên thế!”.

Vợ chồng Ngà về rồi, còn lão Hoán ngồi thủm lủm xó nhà ngắm mụ Điếc dọn bát đũa, mắt mày rất tình tứ. Y bảo: “Bên này giờ tha hồ ấm cúng, nhỉ!”. Lão gật, mắt hấp háy, giống hệt người tử tế. Y lại bảo: “Cái mắt mụ Điếc khéo mà cũng giống con Ngà, bố cứ ngồi hớ hênh, mụ lại trông nhầm thành cuộn chỉ rối, cho mẹ nó nhát kéo… Hoán có mà thành Hoạn”.

Mụ Điếc đang bê mâm, thấy y và lão Hoán nhăn nhăn nhở nhở cười thì ve vẩy cười theo. Rồi mụ lẩm bẩm: “Hai thằng chó này chắc lại vừa nói gì đểu!”.

Hết.

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

(Blog laothayboigia)

 

 

 

Advertisements